MiTro | Một thân bước giữa trời mây,
Ngàn năm tu đạo tháng ngày lặng trôi.
Kiếm
Một thân bước giữa trời mây,
Ngàn năm tu đạo tháng ngày lặng trôi.
Kiếm kia chém gió bốn trời,
Mà sao chẳng chém nổi lời nhớ ai.
Ngày xưa đứng dưới hiên mai,
Người cười một chút mà dài cả đời.
Ta đi tìm đạo xa xôi,
Ngoảnh đầu mới biết… mất người năm xưa.
Giờ đây trăng sáng như xưa,
Chỉ là người cũ chẳng còn nơi đây.
Tu tiên thắng cả đất trời,
Mà thua một chữ “nhớ người” trong tim.